VYE – Chuyến đi dữ dội ( kỳ 2)

Posted on Posted in Uncategorized

Kỳ 2: Lạ thật, tôi không ngửi thấy mùi “sát thương” ở đây

Thành lập “So do I”

Đội tôi sau khi thành lập bao gồm 5 thành viên là Minh Trang, Izzah, Habibah (Brunei), Lê Đăng Vũ và tôi.

Xây dựng sản phẩm

Ý tưởng của tôi là xây dựng một website (sau này sẽ có cả apps) cho phép người dùng đưa lên những cuốn sách mà họ không dùng nữa và muốn bán lại cho người khác. Khi đó những người có nhu cầu sẽ tìm thấy thông tin, liên hệ và hoàn thành nốt giao dịch.

Thành thật mà nói rằng, ý tưởng chẳng hề mới và lạ lẫm gì nhưng ở  Việt Nam, chưa có thương hiệu nào thành công với thị trường này, đó là thực sự là cơ hội (vì nhu cầu của người dùng là hoàn toàn có) nhưng cũng là thách thức lớn ( vì đã có nhu cầu, đã có nhiều người làm, nhưng tại sao chưa ai thành công). Và khi chúng tôi bắt tay vào thiết kế sản phẩm, chúng tôi mới nhận ra có hàng trăm vấn đề rắc rối phải giải quyết nếu muốn biến ý tưởng nhỏ bé kia thành hiện thực.

Phải nói là nhiều lúc tôi thấy chúng tôi rất bế tắc trong việc tìm ra một mẫu sản phẩm ưng ý, đủ để thuyết phục bản thân chứ chưa nói gì đến thuyết phục ban giám khảo hay xa hơn là thuyết phục khách hàng.

Và những đêm gần như “trắng”

Thành thực mà nói thì trong gần 25 nhóm thì có nhiều nhóm chăm chỉ và tích cực hơn nhóm tôi, khi mà họ đã làm việc xuyên đêm từ ngay hôm thành lập được nhóm, nghĩa là họ có khoảng 4 đêm gần như “trắng” trong khi con số này của nhóm tôi là 2. Ngày làm việc nhiều nhất của chúng tôi rơi vào khoảng 21 giờ đồng hồ liên tục. Làm việc đến 2h sáng và thức dậy vào lúc 5h sáng cùng ngày.

Đáng quý nhất là có hôm Izzah thức tới 4h sáng, nghĩa là sau 2 giờ đồng hồ kể từ khi chúng tôi giải tán ca họp đêm để hoàn thành cho xong bản kế hoạch marketing mà Izzah chịu trách nhiệm chính. Tôi thực sự thấy cảm ơn sự nỗ lực của bạn ấy vô cùng, vì trước đây tôi cũng đã từng “quản lý” thành viên nước ngoài nhưng họ không hề trách nhiệm được như Izzah.

Vòng loại – tìm những đội xuất sắc trong số những đội xuất sắc

Tôi không cảm thấy lo lắng lắm vì phải thuyết trình trước hơn trăm người vì đơn giản nói trước đám đông đó là sở trường của tôi nhưng tôi cảm thấy chút bất an trong lòng vì tôi chưa thực sự hài lòng về sản phẩm của nhóm mình, nó chưa thuyết phục được chính tôi.

Mặc dù vậy nhưng với tư cách là Đội trưởng, tôi không dám bộc lộ sự bất an đó ra ngoài, trong tôi dĩ nhiên lúc đó thường trực một nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng tôi buộc phải vượt qua để ít nhất cũng không làm cho các thành viên trong đội, những người đã tin tưởng tôi cảm thất vọng.

Và tôi có 6 phút để thuyết trình, nói thật tôi cũng không hiểu tại sao cứ đứng lên sân khấu, đứng trước đám đông, mọi nỗi sợ hãi đều bay đi đâu hết cả, tôi đã thuyết trình tự tin nhất có thể bằng thứ ngôn ngữ mà tôi không hề thành thạo, kể ra cũng khó hiểu. Có nhiều người nói sao tôi “chém gió” bằng tiếng Anh ghê thế, có người tưởng tôi giỏi tiếng Anh lắm nhưng thực sự không hề như thế, thành thực mà nói thì tiếng Anh của tôi dở tệ. Thế mới bảo, đôi khi trách nhiệm và nỗi sợ hãi khi phải vượt qua giới hạn của bản thân khiến cho con người trở nên mạnh mẽ hơn một cách kỳ lạ.


Khoảng 19h, khi mà đang chuẩn bị ra đường “xõa” một trận…Các đội đều có phần trình bày rất xuất sắc khiến cho tôi cảm thấy việc đội mình không được vào vòng chung kết cũng chả có quái gì mà phải buồn. Tôi đến VYE cũng chả phải để bon chen giành giật gì hết nên không vào chung kết không sao với cả. Thêm vào đó, tôi cũng muốn được nghỉ ngơi, ngày làm việc 21 tiếng thì còn gì là người, thế nên buổi tối sau khi vòng loại kết thúc, chúng tôi đã định đi chơi cho thoải mái. Có vẻ như tôi hoàn toàn không nghĩ đến việc vòng loại chưa phải là kết thúc.

Trang nhắn tin “Em biết ngay mà, nhóm mình vào rồi”

Đọc tin nhắn mà tôi không tin lắm.

“So do I” vào rồi nhé – Bili Can đảm nói tỉnh bơ với tôi

Thôi xong, khỏi đi chơi. Lần đầu tiên trong đời tôi có suy nghĩ chập cheng là mình không muốn vào chung kết. Đúng là điên hết chỗ nói =))

Tôi mất hơn 1 tiếng sau mới thoát ra khỏi cảm giác tiếc nuối buổi đi chơi. Phòng khách sạn của tôi có 4 nàng thì đội của cả 4 đều vào chung kết thế nên em Khánh mới than “Bị loại thì buồn một chút thôi còn không bị loại thì buồn cả đêm”

Vậy là lại một đêm “trắng” nữa.

Thế mới biết, startup, ngoài cái đầu tinh quái, nhạy bén và bản lĩnh hơn người thì sức khỏe cũng vô cùng quan trọng, thật khó mà có thể đi đường dài khi mà “ắc quy” yếu.

Vòng chung kết – Đây hoàn toàn không phải một cuộc chiến – Tôi không ngửi thấy mùi “sát thương” ở đây

Tôi không biết các đội khác có tham vọng gì không nhưng hoàn toàn thành thật, tôi không hề “ngửi” thấy mùi của sự ganh đua hay cạnh tranh gì ở đây. Đó là điều mà tôi cực kỳ bất ngờ, tôi chưa bao giờ tham gia một chương trình nào mang tính chất thi thố mà lại không “ngửi” thấy cái “mùi” này. Mừng vì sự khó hiểu ấy. Hi vọng chúng ta sẽ là một thế hệ doanh nhân luôn đề cao tinh thần “thắng-thắng” chứ không chiến đấu để sát phạt, triệt hạ lẫn nhau.

Lần thứ ba tôi đứng trên sân khấu VYE, có một sự kỳ lạ là tôi bỗng dưng đánh mất sự “lành lạnh” vốn có, hè hè, chả hiểu sao. Tôi không có được bài thuyết trình tốt như tôi vẫn thường làm. “Có một sự khó hiểu nhẹ =))”. Thêm vào đó khả năng nghe tiếng Anh tồi tệ của tôi bộc lộ khi tôi không hiểu được câu hỏi từ BGK nên phải nhờ đến em Trang dịch cho, kể cũng buồn cười, tôi chưa thấy leader nào ở VYE mà phải nhờ đến phiên dịch như tôi. Không thấy xấu hổ lắm, đến Thủ tướng đi công du còn toàn có phiên dịch nữa là mình. Nói vậy nhưng tôi cũng có chút tiếc nuối, các câu hỏi đó sau này khi dịch ra tôi mới thấy nó hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của mình, khéo “chém gió” thêm tí thì có khi cũng “lừa” được BGK .

Và kết quả cuối cùng, nhóm tôi “So do I” không có tên trong 3 vị trí cao nhất, nghĩa là không phải Á, Ớ hay Hoa hậu gì hết nhưng đối với chúng tôi chặng đường 7 ngày qua sẽ là một trong những kỷ niệm khó quên, để khi nhớ về VYE chúng tôi sẽ nói:

“They inspired me so much” and some one say “ SO DO I”


Còn đối với tôi, tại VYE tôi đã vượt qua những giới hạn của chính bản thân mình, lần này qua lần khác và dần dần nó giúp tôi nhận ra, thực ra chẳng có cái gì gọi là giới hạn hết cả. Giới hạn đơn giản chỉ là những thứ con người tự tạo ra để biện minh cho sự bất lực của mình mà thôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *