VYE – Chuyến đi dữ dội ( kỳ 1)

Posted on Posted in Sharing

Kỳ 1: Tại sao tôi đến VYE ?

Để chứng minh cho BTC Startup Weekend là họ đã sai khi không chọn tôi.

Chờ mãi không thấy email thông báo mời tới Startup Weekend Hanoi 2013, khỏi phải nói tôi cảm thấy băn khoăn và thất vọng nhường nào. Tôi không hiểu nổi tại sao BTC chọn những 70 ý tưởng mà sao lại không có tên mình. Chả nhẽ mình vớ vẩn đến mức ấy, chả nhẽ mình tự tin thái quá đến mức ấy. Tôi không thể nào hiểu nổi nữa. Thất vọng đan xen hụt hẫng cho dù  biết rằng đây cũng chỉ là một cuộc chơi.

Trong lúc ủ ê, đau khổ với hàng tá câu hỏi lởn vởn trong đầu, tôi tình cờ nhìn thấy thông tin về Hội trại khởi nghiệp VYE 2013  (Viet Youth Entrepreneur Bootcamp – Light up 2013) trên Facebook. Phải nói là với tâm thế của một kẻ thất bại sau vòng loại Startup Weekend, tôi thấy mình thật quá nhỏ bé trước những yêu cầu gắt gao của VYE nhưng cũng chính trong lúc đó tôi hạ quyết tâm tham dự. Dĩ nhiên sau những thất bại, tôi buộc phải xem lại mình, nhưng sau khi xem lại mình, tôi vẫn tràn đầy tự tin thì sao không dám tiếp tục đặt ra mục tiêu nữa chứ. Thế là tôi viết lên màn hình máy tính “VYE – chương trình này rất hay, nhất định, nhất định phải tham dự cho bằng được”. Thú thực tôi không thể loại bỏ hoàn toàn tâm thế thất bại nhưng không sao hết, phải vượt qua chứ, tôi tự nhủ, đúng là “khi một cánh cửa khép lại thì một cánh cửa khác sẽ mở ra”, một chân lý đơn giản nhưng đúng muôn đời.

Hành trình đến VYE 2013

19/07 tôi đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất thì chưa đầy 24h sau tôi tới Saigon Hub để phỏng vấn vào VYE.

Và tôi đường đường chính chính bước qua 2 vòng tuyển dụng của VYE, quả thật là nó khắt khe hơn Startup Weekend rất nhiều và dĩ nhiên cuối cùng cảm giác thấy tên mình trong 70 người được tham dự hội trại thật tuyệt vời.

Và một chuyến phiêu lưu mới lại bắt đầu với thật nhiều điều tuyệt diệu…

Trình bày ý tưởng và tuyển dụng

Tại VYE chúng tôi có một buổi trình bày ý tưởng kinh doanh gọi là Pitching Fair, mỗi người có 1 phút để đứng trên sân khấu để làm công việc này. Và tôi cũng lên sân khấu và “chém gió” bằng tất cả bản năng của mình về ý tưởng Sàn giao dịch sách cũ, trong 1 phút ngắn ngủi đó, tôi đã làm cho thày Tom Kosnik ngã lăn ra sàn vì choáng váng khi tôi đòi “through away” cuốn “Gear up” của thày.

Sau màn thuyết trình, mỗi chúng tôi phải cầm một tấm bìa ghi tên ý tưởng và chạy quanh phòng thuyết phục những bạn khác (những người không trình bày ý tưởng) tham gia vào nhóm của mình. Trong phần này, lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là đi “dụ dỗ, tán tỉnh” người khác về làm việc cùng mình. Tôi phải nói to và nhiều hết công suất, phải trổ hết tài thuyết phục, lôi kéo ra mới tập hợp đủ người để thành lập được nhóm.

 

Và nhóm 5 người chúng tôi được thành lập từ một “hội chợ  buôn người” như thế.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *